Kết quả tìm kiếm cho "Đôi chân trần chạy qua ruộng lúa"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 224
Từ vùng trũng phèn của vùng Tứ giác Long Xuyên, với muôn vàn khó khăn, xã biên giới Giang Thành nay có diện mạo nông thôn mới, kinh tế - xã hội khởi sắc, đời sống Nhân dân no ấm.
Cuối tháng 11 âm lịch, có dịp về thăm lại vùng Bảy Núi, vùng đất hơn 10 năm gắn bó cứ như người bạn cũ chào đón tôi trở lại, với nét đẹp của phong cảnh hữu tình và con người mộc mạc.
Tên đường Ổ Cu Kiến Vàng nghe qua tưởng như một cách gọi vui, nhưng với những bậc cao niên ở xã Tân Nhựt, đây là cả một vùng ký ức về thời khẩn hoang.
Đứng trên một điểm cao của miền cực Bắc, phóng tầm mắt ra những dãy núi cao hùng vĩ nối tiếp nhau đến tận chân trời, người ta dễ cảm nhận được vì sao Tuyên Quang luôn để lại dư âm rất riêng trong lòng du khách. Đó không chỉ là vẻ đẹp của núi rừng, mà là cảm giác đang bước vào một không gian rộng mở, nơi mỗi điểm đến là một lát cắt cảnh sắc, góp phần tạo nên bức tranh du lịch nhiều tầng, nhiều lớp.
Đến với Tuyên Quang, du khách không chỉ biết đến Công viên địa chất toàn cầu Cao nguyên đá Đồng Văn với núi non hùng vĩ, Khu danh lam thắng cảnh Nà Hang - Lâm Bình được ví như “Vịnh Hạ Long trên cạn”, mà còn ấn tượng với những cánh rừng nguyên sinh bạt ngàn nơi thượng nguồn sông Gâm, sông Lô. Trên miền đất giàu trầm tích ấy, thảo nguyên Suôi Thầu (xã Pà Vầy Sủ) hiện lên như một “Thụy Sĩ thu nhỏ”, lặng lẽ nhưng đầy sức hút đang dần trở thành điểm nhấn mới trên bản đồ du lịch vùng cao.
Những ngày ở Vĩnh Xương và Khánh Bình, chúng tôi hiểu rằng hành trình phát triển vùng biên giới chưa bao giờ bằng phẳng. Dòng Mekong những năm gần đây ít dần phù sa, con nước về thất thường, sạt lở diễn biến phức tạp, hạ tầng còn nhiều hạn chế. Trong thách thức ấy, người dân tìm hướng đi mới như những dòng nước nhỏ kiên nhẫn hòa vào sông lớn. Sự thích ứng của người dân, cùng với định hướng của chính quyền đang mở ra bước chuyển tích cực cho vùng biên.
Từ những vùng đất từng ngập bùn mỗi mùa lũ, 2 xã Khánh Bình và Vĩnh Xương hôm nay đang chuyển mình mạnh mẽ. Giờ đây, bộ mặt nông thôn đổi thay, nhiều tuyến đường mới được mở, kinh tế biên mậu sôi động. Người dân đang từng bước đi tới một tương lai no ấm, vững bền.
Bên bờ sông Tiền, trong căn nhà khang trang được Nhà nước hỗ trợ xây dựng, bà Lê Tiến Hương - cán bộ lão thành cách mạng ở xã Vĩnh Xương nâng niu từng tấm ảnh cũ đã úa màu thời gian như những báu vật của một thời máu lửa. Giọng bà chậm rãi, chan chứa niềm tự hào: “Đất này không chỉ có phù sa sông Tiền mà còn có máu và ký ức của bao người nằm lại. Mỗi tấc đất đều in dấu chân người lính cách mạng”.
Sáng sớm, trên cánh đồng bát ngát, người dân ăn vội chén cơm rồi nhanh chân xuống đồng cấy mạ. Từng dấu chân giẫm lớp bùn non, người cấy mạ khom lưng “dệt” nên những vạt lúa thẳng hàng trên đồng.
Mờ sáng, đi qua vùng quê mùa bấc, người dân đang tất bật với chuyện đồng áng, khai thác cá, tôm, tạo nên bức tranh nông thôn sinh động. Cơn gió nam khẽ khàng báo hiệu Tết cận kề, ai cũng tranh thủ kiếm thêm thu nhập đủ đầy.
Những buổi chiều ở ấp Phước Long, xã Ô Lâm, đồng bào Khmer dễ dàng bắt gặp ông Chau Sua bước chậm rãi trên những con đường bê tông thẳng tắp. Với người dân nơi đây, ông là người có uy tín của phum, sóc, góp phần làm thay đổi diện mạo giao thông của vùng quê.
Từ những lò bánh nhỏ ẩn dưới tán dừa ven sông đến gian hàng rộn ràng ở các lễ hội, bánh dân gian Nam Bộ hiện diện như một phần của đời sống người dân phương nam, mộc mạc mà đậm đà. Mỗi loại bánh chứa đựng thành phần và lịch sử riêng, phản ánh sức sống của nghề truyền thống trong dòng chảy đương đại.